Điều hành diễn đàn: thucla
 |  |
| Truyện Ngắn Của Tiến Đạt | | Tác giả | Bài viết | nguoiyeuvan

Đăng bài: 37 Xây dựng: 37
Giới tính:  Online: No |
Thời gian: 27/12/2008 16:02 E-mail 8X gửi người đàn ông úp mặt - Truyện Ngắn Của Tiến Đạt | #post42 | Người đàn ông ngồi trong ô tô, một tay nhấp chuột, tay còn lại lôi điếu xì gà trong hộp thuốc để trong chiếc cặp da bóng láng, đưa lên môi. Trước khi châm lửa hút, người đàn ông dặn anh tài xế từ nay trở về sau nếu có giọng nữ nào gọi điện thoại tìm ông, hãy nói bằng giọng thật sự xúc động: Ông ấy vừa tự cách chức sau đó đi ra đường bị xe tải tông dập hai phần ba khuôn mặt, mắt mù, tai điếc, và đứt hết các dây thần kinh có khả năng gây cảm giác sung sướng.
“Ngày 15-1...
Cục cưng của em!
Anh nịnh đầm ghê quá, em đọc e-mail và choáng luôn. Hi hi. Hy vọng những điều anh viết là những điều anh nghĩ, nếu không, em sẽ buồn chết mất.
Em đang viết e-mail cho anh trong lúc nhớ anh. Mọi sự rồi sẽ như thế nào, em không biết nữa, chỉ biết ngay giờ phút này trong em có ước muốn được nằm gọn trong vòng tay của anh, và em bình an suốt đêm. Thật sự em không thể, không có cách nào diễn tả cho anh hiểu được cảm xúc của em mỗi lần gặp anh... Rất nhiều cảm xúc... Em yêu anh vô cùng, rất nhớ anh, mặc dù biết rằng không phải mình em nói điều này với anh, vì anh là người đàn ông có quá nhiều thứ để những đứa con gái như em đắm đuối. Thôi thì, em đành “theo không” anh, và chờ đợi ở anh một tình yêu thật sự. Cuộc sống của em còn dài, mà tìm được một người đàn ông để tin cậy và yêu thương, khó quá!
Không hiểu sao từ ngày gần anh, mỗi tối về nhà em trằn trọc khó ngủ (chỉ trừ những hôm gặp anh... mệt quá... nên về lăn ra ngủ ngay?!). Giường cũng rộng hơn, phòng cũng lạnh hơn, còn em, nằm một mình, nhớ đến anh, thấy buồn làm sao. Em hư quá phải không anh?
Yêu em nhiều nhé, bất chấp ngày mai ra sao. Đừng phụ lòng em, vì anh là người từng trải và nhạy cảm sẽ hiểu được tình yêu của em dành cho anh, và những thiệt thòi nào đó mà em chấp nhận chịu đựng vô điều kiện vì yêu anh. Hy vọng trong anh, vị trí của em sẽ “cao” hơn những cô nhân tình khác một chút... một chút là được rồi... Hic.
Yêu anh nhiều.
Em không ký tên, không đóng dấu, vì em chỉ có thể là em mà thôi...”
“Ngày 18-1...
Gửi đến anh những lời chúc cho tình yêu của chúng ta!
Em vừa tan học, ghé vào tiệm net để chat và mail cho một vài người bạn. Và em nhớ anh. Em nghĩ, nếu bây giờ mà viết cho anh một lá thư, có lẽ những người bạn khác sẽ phải chờ em, nhưng kệ họ, vì em yêu và nhớ anh.
Tối qua em bị té từ trên giường xuống sàn nhà. Trán em sưng hình quả trứng gà. Hai thái dương em có vết bầm tím. Em sốt nặng. Mẹ em nghĩ nguyên nhân em ngã bệnh vì căn bệnh thiếu máu bẩm sinh. Bác sĩ chẩn đoán em bị xuất huyết, cần tĩnh dưỡng và hạn chế “gần gũi”, còn không sẽ ảnh hưởng đường sinh sản sau này. Anh hiểu em muốn nói gì chứ?
Tình yêu có lẽ là một thứ tình cảm khó hiểu và khó giải thích nhất. Có lẽ cho đến cuối cuộc tình này, ta cũng không hiểu tại sao ta lại yêu nhau.
Em chưa bao giờ “yên tâm” về anh. Anh là một con người phức tạp và khó hiểu với em, vì thế em sẽ không biết anh sẽ như thế nào, suy nghĩ gì và sẽ làm gì? Anh biết không, có những điều khi có ta không để ý, nhưng khi mất đi thì ta tìm cách giữ lại. Có một người đang níu kéo anh, anh delete những tin nhắn, những e-mail của người ấy. Nhưng khi người ấy không làm như thế nữa, anh sẽ quay trở về, vì anh biết người ấy sẽ bỏ qua tất cả để yêu anh, đúng không? Em vẫn cứ lo âu về một ngày nào đó anh xa rời em, biến mất trước em. Hãy cho em một lời hứa ngoài lề, một trường hợp ngoài lề trong cuộc đời, hãy hứa mãi mãi che chở cho em, tin tưởng em, và sẽ không biến mất trước em. Anh có thấy em hay hỏi anh “nếu chia tay, anh có còn gặp em nữa không?”. Với em, ước muốn được mãi có anh trong đời, dưới bất kỳ hình thức nào; biết rằng mình còn được anh yêu thương còn lớn hơn khi nói về tình yêu và tương lai.
Em đang mệt mỏi vì mọi người đang đặt nhiều kỳ vọng vào em. Em phải gồng mình lên giữ gìn nhiều bí mật và nhiều nỗi niềm quá. Em phải an ủi mà không được an ủi. Anh biết không, bây giờ, anh là người duy nhất hiểu rằng em có những buồn vui. Em thật sự rất yêu anh, rất cần có anh, cần anh như một điểm tựa tâm linh, một điểm tựa trong cuộc sống vốn chông chênh và chẳng biết tin ai!
Em đã nói chuyện rất thẳng thắn với S., khuyên S. đừng tiếp tục ảo tưởng vào đàn ông, vào tình yêu và bi kịch hóa mọi chuyện giữa S. và anh sau những hò hẹn có phần đi quá xa tuổi mười tám của S. S. rất tin tưởng em. Thật sự khổ tâm, nếu một ngày nào đó S. biết sự thật về em và anh thì...
Em thèm được nghe những lời chân thành của anh, được nghe anh tâm sự, thèm được vào cõi tâm linh của anh, dù chỉ một giây thôi. Chưa bao giờ em thèm được hiểu thêm về một ai đó như anh. Em muốn có anh trọn vẹn, dù điều đó thật ngu ngốc. Em muốn biết anh đang nghĩ gì, muốn biết những gì xảy ra với anh, muốn biết anh sẽ làm gì... Thật kỳ lạ, khi yêu, em trở nên thiếu kiềm chế và ngớ ngẩn khác hẳn với em của một ngày bình thường. Anh sẽ không vì thế mà ghét em chứ?
Em muốn có một niềm tin vào cuộc tình này. Anh yêu ơi, hãy hứa với em, cho phép em là một người tình khác với những người tình khác. Hãy hứa với em một lời ngoại lệ khác với những lới hứa khác, rằng, dù có không yêu nhau nữa, dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra, anh vẫn luôn là điểm tựa cho em, che chở cho em, giúp em vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, anh nhé.
Hôn anh”.
“Ngày 28-1...
Đã lâu lắm rồi em không mail cho anh, cũng dễ hiểu thôi, vì em và anh ở bên nhau nhiều quá, những điều cần nói và muốn nói đều có thể nói trực tiếp hay nhắn tin qua điện thoại mỗi ngày. Sự gặp nhau nhiều đôi khi ngăn cản ta nói với nhau những lời yêu thương theo lối truyền thống muôn đời của loài người, mặc dù thứ đã được cải tiến lên rất nhiều là thư điện tử.
Trong cuộc sống của cả hai, và trong mối quan hệ của chúng ta có rất nhiều điều tế nhị, phiền phức, những riêng tư, những điều không thể nói và cũng không muốn nói. Em cảm thấy không lúc nào hai ta hoàn toàn của nhau, vì lúc nào cũng có ít nhất một người thứ ba chen vào, dưới hình thức này hay hình thức khác.
Nỗi buồn của em còn quý hơn niềm vui. Niềm vui có thể phung phí cho người này người nọ, nhưng nỗi buồn của em thì không. Em rất dễ buồn và yếu lòng trước những người em yêu thương, với gia đình, với một vài người bạn thân và với anh. Có lẽ anh cũng không tin em đâu, nhưng em vẫn nói, điều này làm em nhẹ lòng. Anh đã từng hỏi em suy nghĩ và đánh giá như thế nào về những hành động, tin nhắn hay tình cảm gì đó của một người con gái khác, mà đó lại là S. - cô bạn thân nhất của em, điều này làm em khó xử vô cùng và em buồn khi thấy anh trăn trở về S. nhiều quá. Anh biết sự thực rõ mười mươi nhưng anh vẫn băn khoăn, vì anh không nỡ tin S. nói dối hoặc phụ lòng anh. Chắc chắn anh hoài nghi tất cả những sự thật em nói về S., về em. Hình như anh không muốn tin một cô gái như em lại nói thật với anh. Biết làm sao được, em chỉ có thể tự trách mình, vì cá tính của em là thế, vẫn không để người khác nhìn em với ánh mắt thương hại, hoặc nhìn em là một cô gái bất hạnh đáng thương. Có những chuyện riêng tư trong cuộc sống gia đình, học tập và tình yêu em sẽ không bao giờ kể với ai, vì như thế họ sẽ thương em theo nghĩa thương hại (ví dụ em có một bí mật lúc lên mười tuổi vô tình đứng sau song cửa nhìn thấy cảnh cha em nắm cổ áo mẹ em và nói “Ê, tôi cấm cô để ý quá khứ của tôi”). Em thà chịu tiếng là đứa nông cạn, không lo lắng muộn phiền còn hơn là đem những giọt nước mắt, những bi kịch riêng tư ra để tìm sự thương hại, mủi lòng từ người khác. Với em, tình thương là thứ xa xỉ phẩm không thể vung vãi với nhiều người, mà thường không đúng chỗ và bị “thương” không đúng chỗ đôi khi còn xúc phạm tình cảm và lòng tự trọng của chính mình và của người khác. Dù sao, em vẫn muốn nói với anh rằng, em yêu và nhớ anh.
Tối nay gặp anh và than thở nhiều quá. Em không muốn thế đâu, nhưng thật sự có nhiều chuyện em không biết và cũng không thể nói với ai ngoài anh. Ở bên anh, em thấy bình an và được yêu thương. Đừng giận em nhé anh. Hy vọng trạng thái không tốt của em lúc này sẽ qua mau. Em cũng không phải là đứa quá ngốc nghếch và thiếu bản lĩnh, em sẽ thu xếp, hạn chế tối đa chuyện làm phiền anh.
Em gửi anh hai file. File bài thơ em viết về ngôi nhà hạnh phúc ngày mai... File kia là chùm thơ em gửi dự thi cuộc thi sáng tác dành cho học sinh - sinh viên.
Chúc tình yêu của em mỗi ngày nhiều niềm vui, nhiều may mắn, nhưng không nên có nhiều...tình yêu!
Cô gái không nói ra anh cũng biết là ai!”.
“Ngày 15-2...
Chào anh!
Đã từ lâu em cứ đinh ninh anh là người hiểu em, nhưng đến lúc này em nghĩ cần phải suy nghĩ là những gì anh nói với em. Ha ha ha. Thật nực cười, khi vào lúc nửa đêm nhận được một lời chúc Valentine rất sáo rỗng, mặc dù đó là những lời chúc đầu tiên nhưng chẳng làm em vui lên được, sáng sớm lại nhận được tin nhắn với cái kiểu vo-linh-tinh, vợ linh tinh chăng? Sau đó nhận được một tấm thiệp ngày 14-2 cũng với những lời chúc y chang lời in trên các thiệp bán ngoài lề đường, kế đến lại nhận một bó hoa đại trà, một bó hoa trong số những bó hoa chung, những bó hoa tập thể, cách tặng hoa tập thể như em đã từng thấy anh thể hiện trên tivi buổi tổng kết cuối năm khá hoành tráng do cơ quan anh tổ chức. Chẳng có gì đáng buồn hơn khi có một sự lệch lạc nào đó, vì đây là ngày 14-2 chứ không phải ngày 8-3. Sau đó lại nhận những tin nhắn kiểu như muốn chấm dứt, ok ok ok ok ok, sẽ không nói bất cứ điều gì để giải thích, vì không cần giải thích nữa, nếu anh muốn đi khỏi em thì đó là anh đã muốn từ lâu, lâu đến mức nếu có chuyện gì đó xảy ra anh sẵn sàng đi mà không cần chuẩn bị...”
“Ngày 10-3...
Chào chồng chị Cúc và cha hai cu Trí - Trung!
Vậy là em và S. đã biết thêm những bí mật “thú vị” về anh, những bí mật này quá đơn giản trước đây chỉ cần bỏ ra nửa ngày là tụi em biết được ngay, hoặc cùng lắm bỏ ra vài trăm ngàn thuê thám tử tư bí mật theo dõi anh trong một ngày. Cho đến thời điểm hiện nay S. cũng chưa (và sẽ không bao giờ?) phát hiện ra giữa em và anh đã từng nồng nàn, từng sâu nặng như thế nào... Cả tuần nay S. không nhắn tin, e-mail hoặc gọi điện thoại cho em như mọi khi. Điện thoại S. ngoài vùng phủ sóng. Trước khi bước chân ra khỏi nhà, S. nói với người giúp việc dặn gia đình đừng đi tìm mất thời gian vô ích, thay vì dành thời gian lên chùa tụng kinh niệm Phật. Em có cảm giác kỳ lạ, có thể trước khi bước chân ra khỏi nhà S. đã mở tủ của cha lấy khẩu súng nho nhỏ màu vàng chóe khắc hình hai con chim họa mi chụm đầu vào nhau. S. từng nói, đó là một trong những vật kỷ niệm của cha mà S. trân trọng nhất.
Đáng lẽ chính trong giờ phút S. mất tích, em bớt thêm một đối thủ, em phải vui, phải cùng anh đi đến một resort nào đó hay ngồi nhâm nhi những con tôm xanh xanh trong nhà hàng có góc khuất đám đông. Tự dưng, lúc này, anh bỗng xa lạ khó gần chứ không còn là ông thánh sống trong mắt em, trong khi em đặt hai chân vào một hố bom tự tạo.
Đêm qua em nằm mơ: khuôn mặt chị Cúc đầm đìa máu và từ hai trái tim Trí – Trung phụt ra hai nhúm xương khô. Em không nhìn rõ đó là xương của loài động vật có vú nào. Em chạy đến chị Cúc, ôm người phụ nữ có đôi ngực nhễu nhão vào lòng, nói “lạy chị, hãy tha thứ cho em!”. Sau đó, em chạy đến Trí – Trung, hai thằng bé có đôi mắt sâu hoắm và ánh nhìn quay quắt, quỳ gối xuống, thổ lộ “hai con tát thẳng vào mặt dì để bào thai em hai con có khả năng mở mày mở mặt khi cất tiếng chào đời”.
Đây là e-mail cuối cùng của em. Kể từ giờ phút này, địa chỉ e-mail ...@... của em tuyệt nhiên không tồn tại nữa.
Vĩnh biệt người đàn ông có thói quen úp mặt”.
Người đàn ông ngồi trong ô tô, một tay nhấp chuột, tay còn lại lôi điếu xì gà trong hộp thuốc để trong chiếc cặp da bóng láng, đưa lên môi. Trước khi châm lửa hút, người đàn ông dặn anh tài xế từ nay trở về sau nếu có giọng nữ nào gọi điện thoại tìm ông, hãy nói bằng giọng thật sự xúc động: Ông ấy vừa tự cách chức sau đó đi ra đường bị xe tải tông dập hai phần ba khuôn mặt, mắt mù, tai điếc, và đứt hết các dây thần kinh có khả năng gây cảm giác sung sướng.
Truyện ngắn của Tiến Đạt Đã sửa: 27/12/2008 16:03 Tôi vẫn yêu em, tình yêu không bao giờ đến đích! |
|
 |
| |
nguoiyeuvan

Đăng bài: 37 Xây dựng: 37
Giới tính:  Online: No |
Thời gian: 27/12/2008 16:05 Mái Hiên - Truyện Ngắn Của Tiến Đạt | #post43 | Người đàn bà hỏi: " Trước đây anh là sinh viên trường Luật, phải không ? ". Người đàn ông định nói: " Đúng sao chị biết ? ", nhưng người đàn bà đã buột miệng nói tiếp " Tôi biết anh đã lập gia đình. Chị ấy đẹp người và hiền hậu. Tôi cũng biết thời sinh viên anh và chị ấy có cuộc tình lãng mạn nhất trường ". Người đàn ông định đính chính " chuyện tình đẹp nhất " ấy, nhưng một lần nữa người đàn bà không để cho người đàn ông kịp lên tiếng " Cho dù anh khiêm tốn không công nhận đó là chuyện tình đẹp, nhưng trong mắt nhiều người cho rằng anh và chị rất xứng đôi ".
- Xin lỗi ! - người đàn ông nói
- Tại sao chị biết nhiều chuyện của tôi ?
Người đàn bà im lặng.
Người đàn ông đoán người đàn bà trước mặt anh công tác ở một cơ quan nào đó chuyên quan tâm đời tư người khác.
- Giới thiệu với anh, tôi hiện đang làm việc tại công ty may mặc. Tôi biết mình chỉ là người phụ nữ rất bình thường trong mắt anh. Tôi không thích anh so sánh giữa tôi và chị ấy.
- Xin lỗi chị. Tôi không có ý ấy !
- Tôi cũng không muốn xen vào chuyện riêng tư người khác, nhưng tôi không thể...
- Chị đừng nói vậy. Có gì đâu !
- Nếu được như vậy thì cảm ơn anh. Thú thật tôi yếu đuối quá !
- Phụ nữ ít nhiều có đặc tính này. Tôi hiểu.
- Nếu người đàn ông nào cũng như anh thì dễ thương biết mấy.
- Chị khen làm tôi cảm thấy ái ngại.
Đó là cuộc trò chuyện giữa một người đàn ông và một người đàn bà bên mái hiên trong buổi chiều mưa. Họ là những khách đi đường không lường trước sự thay đổi của thiên nhiên trong cơn mưa trái mùa. Người đàn bà nhìn như thôi miên vào người đàn ông đang cố tạo ra vẻ bình thản dù người anh ta bám đầy nước. Người đàn bà lên tiếng trước.
Người đàn ông đã đi nhiều nơi, quan hệ nhiều người, nhưng với người đàn bà này thì anh chưa gặp bao giờ, kể cả trong những cơn say.
- Anh thì không biết tôi, nhưng tôi rất rõ về anh đấy - người đàn bà nhắc lại câu nói của mình.
- Tôi bất ngờ quá.
- Tôi nhớ ngày trước anh là một sinh viên xuất sắc và dễ mến. Bọn con gái hồi ấy nhiều đứa thích anh lắm. Nhưng tôi cũng không hiểu vì sao anh lại chọn Thu.
- Chúng tôi yêu nhau với tình yêu trong sáng và lãng mạn nhất.
- Thì ai cũng nói anh với chị đẹp đôi, nhưng riêng bản thân tôi luôn linh cảm trong mối quan hệ ấy có một điều gì đó.
- Điều gì, chị thử nói nghe ? - người đàn ông đề nghị.
- Thật ra sự linh cảm của tôi về điều gì đó thì không thể gọi tên được, nhưng tôi nghĩ phải có một điều gì đó.
- Chị nghĩ là...
- Không, anh đừng nghĩ oan cho tôi. Tôi luôn nghĩ trong tình yêu của anh chị hoàn toàn tự nguyện.
- Hay là chị nghĩ chúng tôi...
- Anh muốn đề cập chuyện số mệnh ?
- Gần như vậy.
- Tôi cũng không có ý này.
Nhưng có một điều tôi luôn băn khoăn là tại sao một người con trai hào hoa tuấn tú cương trực như anh lại chọn Thu là cô gái xinh đẹp dịu dàng hiền hậu đảm đang ?
- Chị cho là trái quy luật phải không ?
- Có thể là như vậy. Thường thường tôi thấy các cặp trai gái đến với nhau với sự tương khắc rõ rệt, và chính vì sự tương khắc này đã gầy dựng nên hạnh phúc lâu dài !
- Còn giả dụ hai giới đến với nhau với nhiều sự tương đồng chị nghĩ sao?
- Tôi để ý thấy mối quan hệ này ít lâu bền về thời gian và sự hài hòa về thể chất cũng như tâm hồn !
Người đàn ông thở dài.
- Nếu trong câu nói của tôi vô tình nhắc chuyện không hay nào đó của cá nhân anh thì anh thông cảm cho. Tôi không ác ý - người đàn bà rào trước đón sau cho những lời nói của mình.
Người đàn ông cười, nụ cười tuy không tươi tắn nhưng bao dung :
- Đâu có. Tôi sợ trời mưa thế này thì về đến nhà trời tối mất.
Người đàn bà đưa tay lục giỏ xách đeo trên vai. Chị ta kéo từ trong giỏ ra một chiếc áo mưa màu xanh da trời có điểm xuyết những bông hoa nhỏ.
- Nếu anh không cảm thấy khách sáo thì tôi cho anh mượn tạm chiếc áo mưa này. Bao giờ anh trả cũng được.
Người đàn bà đã tiên liệu nếu người đàn ông hỏi " tôi trả cho chị ở đâu ? ", chị ta sẽ trả lời mạch lạc " cũng tại nơi này, chiều mai, nếu anh không cảm thấy ngại ".
Chị ta đã thực hiện được điều này.
Người đàn ông đắn đo :
- Tôi cảm ơn chị nhiều. Tôi nghĩ chắc trời mưa kiểu này lát nữa sẽ tạnh.
- Tôi nghĩ khác ! - người đàn bà phản đối.
Người đàn ông nhún vai. Rất tiếc, trong cái nhún vai vừa rồi người đàn ông phát hiện ra mình không còn như ngày xưa. Ý nghĩ thua cuộc xuất hiện trong anh.
- Chắc chị nói có lý. Trời mưa kiểu này lâu tạnh lắm !
Người đàn bà tiếp tục đưa ra đề nghị :
- Anh hãy khoác tấm áo này trên đường về nhà.
- Nếu thế thì chị đứng đây suốt đêm nếu như trời không dứt à ?
Người đàn bà trả lời :
- Nếu vậy thì tôi cũng không tiếc !
Người đàn ông trả lời trong trường hơp cảm thấy khó xử :
- Tôi làm phiền chị quá.
Ngay sau lúc ấy người đàn ông nửa muốn quay về nhà, nửa muốn trì kéo cảm xúc với người đàn bà đặt nhiều thiện cảm đối với anh. Anh ta đi đến quyết định chiều theo ý người đàn bà.
Người đàn ông đưa tay cầm chiếc áo mưa từ tay người đàn bà. Có một ánh chớp sáng loé trên bầu trời màu đen kịt, tiếp theo là tiếng sét vang trời nổi lên. Chiếc áo mưa rơi xuống chân hai người từ lúc nào.
- Tôi... tôi... tôi sợ quá ! - người đàn bà run rẩy thốt lên.
Người đàn ông cũng hốt hoảng không kém. Tuy nhiên nét mặt anh ta không lộ ra những biểu hiện gì chứng tỏ sợ sệt. Anh ta lên tiếng:
- Em... có bị làm sao không ? - người đàn ông vừa hỏi vừa cầm bàn tay lạnh buốt của người đàn bà. Bàn tay lạnh từ từ nóng dần, đột biến. Người đàn ông có cảm giác như chạm lò lửa.
Một khoảng khá lâu hai người mới định thần lại được. Người đàn bà rút mạnh bàn tay nhỏ nhắn ra khỏi bàn tay người đàn ông. Trong khoảnh khắc sáng lóe ánh chớp, đôi gò má người đàn bà từ trạng thái đỏ ửng chuyển dần dần sang màu tím ngắt. Có tiếng gọi tên chị ta...
- Tôi có lỗi với chị ấy - người đàn bà thốt lên. Cơ hàm chị ta như bị co giật.
- Không, chị có lỗi gì đâu !
- Tôi biết, tôi có lỗi nhiều với chị ấy.
Trong đầu người đàn ông nảy ý nghĩ, rồi từ ý nghĩ ấy anh ta buột miệng nói :
- Chị đừng tự hành hạ mình đến thế. Vợ tôi đã chết !
- Sao, anh nói sao, vợ anh đã chết à ?
Bộ dạng người đàn bà hốt hoảng hơn lúc nãy.
Đôi mắt người đàn bà cứa vào khuôn mặt như có dấu hiệu xúc động của người đàn ông.
- Đúng ... vợ tôi đã chết ! - giọng người đàn ông rên xiết.
- Tôi không tin ! - người đàn bà trả lời với vẻ mặt đanh lại - Tôi không tin vợ anh chết trẻ như vậy.
- Tuỳ chị !
- Anh lấy gì làm bằng chứng? - người đàn bà hỏi với giọng vồ vập.
- Nơi này ! - người đàn ông đưa ngón tay cái chỉ lên trán, sau đó anh ta thả nhẹ tay chạm vào túi áo ngực bên trái của mình.
Người đàn bà thốt lên :
- Mô phật ! Lạy trời ! Tôi sợ quá ! - chị ta tiếp tục thốt lên - Tôi không tin ! Trăm ngàn lần tôi không tin !
Người đàn ông giật mình khi phát hiện đôi tai mình có tiếng những chiếc răng cứa vào nhau phát ra tiếng kêu kin kít.
Đúng bảy phút trôi qua, hai người im lặng nhìn ra đường. Mưa có nhẹ hơn lúc ban đầu.
Người đàn ông lầm rầm cầu cho trời tạnh mưa ngay lúc này.
- Anh cầu trời tạnh mưa, phải không ? - người đàn bà nhìn thẳng vào người đàn ông với đôi mắt ráo quảnh, bình thản cao độ.
- Ừ. Tôi muốn về nhà quá ! - người đàn ông đành thú nhận.
- Nhưng chị ấy vẫn còn chứ ?
- Đúng. Tôi nói dối chị ! chị thông cảm cho !
- Có gì đâu. Cuộc gặp giữa tôi và anh chỉ là ngẫu nhiên và có lẽ do tôi quá muốn đi sâu chuyện đời tư của anh.
- Tôi không hiểu tại sao chị biết về tôi quá nhiều ? - Một lần nữa người đàn ông lặp lại câu hỏi lúc ban đầu. Lần này giọng anh có vẻ bối rối.
Người đàn bà nhìn sâu vào đôi mắt người đàn ông, bộc bạch.
Im lặng.
- Chắc chắn một điều từ trước đến nay tôi quá yếu đuối, không cưỡng lại được những cảm xúc thật lòng mình. Nhưng tại sao hôm nay tôi lại dũng cảm đến như thế này ? Mà nếu không như vậy từ nay về sau tâm trạng tôi vẫn u uất mãi. Anh hiểu ý tôi chứ ? - người đàn bà nói một mạch, không ngừng.
- " Em là người nhút nhát đến đau lòng. Thời sinh viên, em chỉ là một cô gái quê mùa, nhan sắc tầm thường, học lực trung bình, luôn là cái bóng đằng sau những đứa bạn gái cùng trang lứa. Anh không để ý đến em cũng là một chuyện rất ư bình thường. Nhưng từ trong sâu thẳm tâm hồn của một cô gái muốn yêu, em muốn sở hữu anh ! Em vẫn không nghĩ rằng đó là một nghịch lý, vì đã có một lần anh nhìn em với đôi mắt rất sáng và thân thiện. Em nhớ đó là một đêm trường tổ chức văn nghệ, em đứng cách anh một cái sải tay ".
- Tôi hiểu - người đàn ông thốt lên từ cõi lòng. Anh ta cố kìm tiếng thở mạnh.
Cũng đến lúc trời ngưng cơn mưa. Dòng người tiếp tục lao ra con lộ. Người đàn ông rút từ túi ngực ra tấm cạc-vi-dít :
- Lúc nào chị rảnh ghé nhà vợ chồng tôi chơi. Hy vọng giữa chúng ta sẽ có mối quan hệ tốt đẹp.
Người đàn bà đáp lời :
- Tôi chẳng biết nói gì để cảm ơn buổi gặp mặt giữa tôi và anh trong ngày hôm nay. Nhưng có lẽ cách tốt nhất là tôi không nên diện kiến với anh lần nào nữa. Có lẽ tôi nên thực hiện điều này. Chào anh !
Trước khi leo lên xe, người đàn ông quay đầu nhìn người đàn bà vẫn chưa chịu rời mái hiên. Trên tay chị giữ chặt chiếc áo mưa màu xanh da trời điểm xuyết các bông hoa nhỏ.
Truyện ngắn của TIẾN ĐẠT Tôi vẫn yêu em, tình yêu không bao giờ đến đích! |
|
 |
| |
nguoiyeuvan

Đăng bài: 37 Xây dựng: 37
Giới tính:  Online: No |
Thời gian: 30/12/2008 08:03 Đàn bà thì luôn có niềm tin - Truyện Ngắn Của Tiến Đạt | #post61 | Tên truyện có nhẽ hàm ý một câu hỏi lại cho rõ: Chắc vậy không? Vậy, bạn đọc hãy xem hết truyện mà tìm câu trả lời.
Truyện cố ý kể theo dẫn dụ của một cuộn chỉ rối, khiến bạn đọc được khoái cảm "gỡ rối". Cái duyên người viết "lặn vào trong", trúng điểm rơi nơi lằn ranh chông chênh giữa chuyện tình kiểu "gỡ rối tơ lòng" và một nghiệm sinh lạ về sự bất thường, đỏng đảnh của tính cách phụ nữ nói chung trên thế giới, mà họ đã luôn là một nửa, cho nửa kia nhọc lòng tìm kiếm.
Giọng kể cuốn hút, dù chẳng tuần tự lớp lang. Giọng "lụy tình" ấy, trong chiêm nghiệm, nghiêng về giễu cợt kín đáo của người viết, từng yêu và hiểu phái đẹp theo cách riêng, đã dẫn đến điều may mắn: hái lượm được một truyện đầy tay...
Nguyễn Thị Minh Thái
Lần đầu tiên nằm bên cạnh nàng, anh mơ được nhấc chân bay lên. Khi chân phải vừa rời mặt đất, anh choàng tỉnh dậy vì tiếng thì thầm của nàng. Anh chưa kịp nghe nàng nói gì, nàng đã tiếp tục chìm vào giấc ngủ sâu. Liệu nàng có giấc mơ giống anh hay không, anh không biết và cũng không tiện hỏi. Không lẽ, anh soi xét cả giấc mơ, nơi duy nhất cất giấu những bí mật riêng tư và chứa nhiều quyền năng nhất của nàng. Nếu nàng nói, em cũng mơ được bay lên giống anh, có nhất thiết anh gọi nàng là tri kỷ?
Nàng mang mặc cảm cô gái té từ trên cây cao xuống giếng. "Kẻ té giếng" đã trở thành cửa miệng của những kẻ thích châm chọc người khác, trường hợp của nàng ngoại lệ "té từ trên cây cao xuống giếng". Hôm nàng bị tai nạn, mẹ nàng là người đầu tiên nhìn thấy bóng cô con gái bay từ trên cao rơi xuống lòng giếng; mẹ nàng kịp ú ớ kêu cha nàng ra cứu, sau đó bà ngất đi. Xui xẻo của nàng đã trở thành vũ khí lợi hại của những gã đàn ông con trai thất bại khi ve vãn nàng và một số đứa bạn gái đồng lứa ganh tị trước sắc đẹp và sự sung túc của nàng - cô con gái rượu của ông chủ tiệm chạp bô lớn nhất bến cảng.
Thời điểm anh bắt gặp nàng lơ ngơ trên bến cảng nối liền giữa đất liền và đảo Hoa Vàng, anh ngờ ngợ đã gặp nàng ở đâu đó. Dáng vẻ nửa quê nửa phố của nàng tố cáo cho anh biết nàng xuất thân từ quê, lớn lên ra phố lập nghiệp. Anh đoán, nàng xuất thân dân đảo, đến bến mua vé tàu về quê nhưng bị hết vé; nàng bồn chồn lo lắng vì không chắc còn chuyến tàu nào khác ngay trong thời điểm gần kết thúc năm cũ. Từ đất liền ra đảo có một chiếc tàu khách ọp ẹp cải tiến từ tàu đánh cá sức chứa khoảng bốn mươi khách, hàng tuần đi-về một chuyến duy nhất. Một nhóm cò vé bu quanh nàng, chìa vé mời mọc nàng, và nàng bằng cử chỉ dứt khoát lắc đầu xua tay.
Khi tàu đưa anh rời bến, quan sát từ boong tàu, anh vẫn thấy nhóm cò vé lượn lờ quanh nàng, và nàng tiếp tục điệp khúc lắc đầu xua tay, điệu nghệ hơn cả diễn viên múa phát lộ tài năng.
Anh nhiều lần đến đảo Hoa Vàng. Vài trăm người dân đảo, trong đó có ông quản lý đảo, quen sự xuất hiện đột ngột của anh. Ông quản lý đảo đã xem anh như người nhà, sau khi biết rõ mục đích những chuyến ra đảo của anh. Anh luôn đến đảo với tư thế kẻ nhàn rỗi và không quan tâm những sản vật có thể tìm kiếm được trên đảo. Hình như người ta chỉ tin tưởng và làm bạn được với nhau khi không có những xung đột quyền lực và quyền lợi.
Đợt này, anh ra đảo đi câu sau khi nghe ông bác sĩ đọc kỹ các mẫu xét nghiệm tổng quát cơ thể của anh rồi nhẹ nhàng thông báo trong người anh hình như có hình dáng con cá nhỏ bơi lăn tăn khắp nơi. Theo lời ông bác sĩ, mọi việc sẽ ổn nếu tìm được cách giữ cho con cá đứng yên một chỗ sau đó bơm thuốc vào tiêu diệt gọn. Ngay sau khi ông bác sĩ vừa dứt lời, trong đầu anh loé lên ý nghĩ hãy đi câu trên đảo Hoa Vàng. Tại nơi đó anh thả lỏng toàn thân, ăn uống ít, không thèm suy tư vướng bận chuyện ăn thua, không màng em út mông tròn vú mọng.
Trong họ tộc anh, chưa có ai có thú đi câu. Ông nội và cha anh đi câu chỉ vì kế mưu sinh. Mùa đông, những con sông và cánh đồng gần nhà anh ngập tràn nước. Nước từ các độ cao chảy về lưu cữu quanh làng Cựu có khi gần tháng trời. Trong bếp thiếu món ăn, những người đàn ông trong nhà anh trổ tài đánh bắt cá bằng cách cất vó, đặt lờ, thả câu. Tình duyên cha mẹ anh không bắt nguồn từ những chuyến đi câu mà từ những đêm đình làng diễn tuồng của gánh hát ông bầu Tám Linh.
Gánh hát tuồng quanh năm suốt tháng phiêu dạt khắp thôn xóm trong vùng với khoảng bốn chục người gồm các nhạc công, các kép, đào, anh hề cùng nhạc cụ, đạo cụ, trang phục, phông màn, vật dụng sân khấu cho đến lỉnh kỉnh xoong nồi, chiếu gối
Đoàn di chuyển bằng xe ngựa, xe bò lọc cọc, không khác đoàn du mục thời xa xưa. Gánh tuồng đến vùng nào, đóng trại, diễn tại vùng đó, khoảng mươi ngày, sau đó tiếp tục lên đường. Cha anh là trai làng Cựu. Mẹ anh phụ việc trang điểm trong gánh tuồng.
Mẹ anh kể, gánh tuồng ông bầu Tám Linh vẻn vẹn mươi vở tuồng tích cổ; diễn hết tuồng, đoàn di chuyển sang vùng khác. Quanh năm suốt tháng diễn đi diễn lại bấy nhiêu vở nhưng khán giả không biết chán. Những ông cụ già xem tuồng như nhập tâm còn đám thanh niên nam nữ đến với những đêm tuồng còn là dịp tán tỉnh hò hẹn.
Thời điểm anh xuất hiện trên cõi đời, gánh tuồng ông bầu Tám Linh không còn lưu diễn ở làng. Mẹ anh nói ông bầu Tám Linh tán gia bại sản cũng vì đàn bà. Ông có bảy bà vợ và mười tám đứa con. Đó là chưa kể những đứa con rơi rớt dọc đường với những cuộc tình qua đêm với những người đàn bà mê tuồng. Nguyên tắc chọn vợ của ông bầu Tám Linh là các bà vợ cũ đồng ý đi hỏi cưới vợ mới cho chồng. Họ cùng về sống chung trong gánh hát, rong diễn khắp nơi.
Khi ông bầu Tám Linh chết, vì đám con cháu không thống nhất việc quản lý gánh hát, cùng lúc thời thế có sự thay đổi nên gánh hát tan rã, con cháu ông phiêu bạt khắp nơi. Những lần anh trở về làng, trong các câu chuyện với các bậc cao niên, anh thường nghe họ nhắc đến ký ức đêm đêm đốt đuốc ra sân đình xem gánh tuồng biểu diễn.
Mẹ anh, khi bước qua tuổi sáu mươi, vào những thời điểm trời giao mùa và những ngày giáp tết, bà mặc bộ quần áo đẹp nhất, khuôn mặt trang điểm đẹp, ngồi cơi bếp lửa than đỏ rực xua đi cái se lạnh, chặc lưỡi nhắc tiếng trống chầu của gánh hát bội từ tuổi thanh xuân của bà. Rồi bà đem những tuồng tích San Hậu, Điêu Thuyền, Hồ Nguyệt Cô hóa cáo, Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài
ra nhắc cho đám con cháu nghe. Hoạ chăng có anh chịu khó lắng nghe vì anh hiếu kỳ về cuộc đời của ông bầu Tám Linh và gánh tuồng, còn những ông anh bà chị của anh cùng con cái của họ ít khi chịu ngồi yên nghe mẹ anh nhắc đến gánh tuồng xa lạ nào đó.
Nghe nàng tâm sự, ông nội của nàng cũng từng tham gia gánh tuồng, anh thoáng giật mình. Hay chăng nàng là một trong những hậu duệ của ông Tám Linh. Cũng chính nàng nói ông cố của nàng là chủ tiệm chạp bô tại cảng Vọng Khơi trước khi chết truyền lại gia sản cho cha nàng vì ông nội nàng mải mê chạy theo gánh tuồng không màng chuyện buôn bán, anh xua tan ngay mối liên hệ giữa nàng và ông Tám Linh.
Trong chuyến ra đảo chơi lần đầu tiên cùng cha nàng, khi leo lên đỉnh núi trên đảo, nàng phát hiện có chú khỉ con què chân đang cố lết trên con đường dẫn vào một hốc đá. Nàng tiếp cận chú khỉ, lạ thay, chú trở nên ngoan hiền và thích thú khi nằm trong vòng tay mềm mại của nàng. Nàng năn nỉ cha tìm cách cứu con khỉ và đưa vào đất liền. Sau hồi phân tích đủ điều hệ lụy khi nuôi khỉ trong nhà nhưng đứa con gái không chịu, vì thương yêu con nên người cha tìm cách thuyết phục ông quản lý đảo và ông chủ tàu chở con khỉ vào đất liền. Thời gian khỉ sống bên cạnh nàng vừa đúng ba năm bốn tháng tám ngày rưỡi.
Nàng không xích chân nó, trừ những khi nó và chú chó lai Đức yêu quý của cha nàng nổ ra cuộc chiến. Ngoài thời gian đến lớp, phụ cha bán hàng, nàng thích trò chuyện cùng con khỉ lạc bầy. Nó chịu khó ngồi hàng giờ nghe nàng tâm sự dù những khi ấy nàng biết nó không được vui, ánh mắt nhìn về hướng bến cảng. Nàng chẳng giấu nó hạnh phúc của nàng khi được trao thân cho anh Quân đẹp trai học trên nàng một lớp, dù nàng biết rõ tính mê gái đẹp của anh. Nàng không thể giấu nỗi mặc cảm từng té từ trên cây xuống giếng. Nàng mường tượng một ngày đẹp trời mẹ nàng âm thầm quay về mái nhà xưa.
Nói chung, cuộc đời của nàng sẽ khác một chút nếu có mẹ bên cạnh. Nàng có niềm tin cuộc ra đi của mẹ không dự định trước. Buổi sáng trước khi ra khỏi nhà, mẹ nói với cha và nàng đi ra ngoài chợ mua vài quả trứng gà. Trong gần mười năm mẹ nàng rời nhà, thỉnh thoảng vào lúc nửa đêm mẹ gọi điện cho nàng, cười cười nói nói thông báo mẹ vẫn khoẻ, mọi chuyện xung quanh mẹ rất tốt đẹp.
Con khỉ bỏ nàng đi vào một buổi chiều lúc nàng nằm ngủ mơ mộng ngày nàng ôm hoa hồng bước lên xe hoa cùng anh Quân đẹp trai. Năm giờ chiều, cha nàng vào gọi nàng dậy thông báo sự tình, nàng lao nhanh ra khỏi giường, chạy khắp căn nhà và khu vườn truy tìm con khỉ, rồi nàng lao ra bến cảng, kịp hay tin cách đây nửa tiếng đồng hồ tàu đã rời bến quay về đảo. Nàng hỏi người bảo vệ bến cảng có thấy hành khách nào dắt theo chú khỉ. Người bảo vệ trả lời không thấy khỉ nhưng có nhìn thấy nhiều khuôn mặt khỉ mua vé lên tàu.
Nàng thường ra đứng trên bến cảng và nàng chờ đợi.
Anh và nàng tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, đầu cùng tựa vào rễ cây cổ thụ tại góc biển khuất nhất trên đảo Hoa Vàng. Ông quản lý đảo tư vấn cho anh điểm ngắm hoàng hôn và bình minh đẹp nhất trên đảo chính là nơi đây. Anh tìm đến nơi, bắt gặp nàng đang cầm ống nhòm quan sát khắp nơi. Nàng mặc chiếc áo thun màu thiên thanh rộng thùng thình che lấp bờ ngực tròn đầy. Cặp chân dài của nàng đã trở nên vô tác dụng trước chiếc quần jean dày cộm.
Anh cảm nhận trong đôi mắt của nàng vừa chứa nhiều nỗi niềm vu vơ rất ư trẻ con vừa tiềm ẩn suy tư của người đàn bà đa đoan từng trải, nhưng ở nàng không giống như những người đàn bà đã đi nhanh qua đời anh, vì nàng không đưa ra phương trình buộc anh phải giải ra đáp án đúng. Còn nàng, sau này thổ lộ lúc gặp anh bằng giác quan đặc biệt đã tin rằng gã đàn ông đang đến gần nàng không phải kẻ sát gái, vào thời điểm ánh bình minh chuẩn bị nhô lên từ đáy biển.
Có ánh mặt trời chứng giám, anh và nàng nằm bên nhau với tâm thế hai kẻ không ham muốn hưởng thụ ái tình. Với anh là mối vướng bận con cá lăn tăn chạy nhảy trong cơ thể, còn nàng đang kẹt tìm kiếm vết tích tình thân đã không cho phép cơ địa cả hai nảy ra ham muốn. Nàng thì thào, đây là lần đầu tiên nàng nằm cạnh người khác giới với khoảnh khắc tuyệt đối yên tĩnh. Nàng thổ lộ "Em không ngờ có kiểu nằm lạ đời như thế này. Em thích".
Những ngày lưu lại đảo, anh không kiểm chứng được những suy nghĩ nung nấu trong đầu nàng cũng như nếu anh không nói cho nàng biết niềm đam mê tuồng, nỗi nhớ gánh tuồng Tám Linh của mẹ anh những khi trời giao mùa và những ngày giáp tết, con cá lăn tăn đang bơi trong người anh, chắc chắn nàng mù tịt về anh.
Anh không tỏ ra thất vọng khi phát hiện nàng giấu anh một chuyện, ngay trên đảo Hoa Vàng. Cũng có thể nàng chưa kịp nói với anh vì trong nàng chưa khẳng định chắc chắn.
Ấy là sự kiện nàng gặp lại con khỉ. Nó đã kịp phò chúa khỉ để tìm chốn an thân trong cộng đồng cộng sinh. Nàng trố mắt kinh ngạc và vui mừng khi gặp nó. Còn nó, sau thoáng giật mình, mắt nó cũng kịp sáng lên, đuôi khẽ ve vẫy chào cô chủ tiểu thư xinh đẹp. Cuối cùng, nó lặng lẽ bỏ đi, leo lên ngọn cây cao, phóng tầm mắt tư lự nhìn nàng.
Mẹ anh đã ngồi yên rất lâu bên bếp lửa khi trời giao mùa. Mẹ mặc bộ quần áo mới nhất, trang điểm đẹp nhưng hôm nay không nhắc đến gánh tuồng. Mẹ dành thời gian nghe anh kể hết cuộc gặp gỡ trên đảo với cô gái té từ trên cây mận xuống giếng. Thâm tâm anh phân vân, liệu câu chuyện có vô vị, mang hơi hướng bí hiểm, kết thúc không đẹp... vân vân và vân vân
Tóm lại, có thể không phù hợp, không truyền tải sự tích cực nào đến cho người lĩnh hội luôn có cách nhìn đời đơn giản là bà mẹ chân quê của anh.
Trước khi lấy tay quệt mông đứng dậy như những bà già miền Trung quê mùa khác, mẹ anh khẳng định "Con bé lành tính nhưng lụy tình giống như con gái mẹ nó. Là đàn bà thì tau phải hiểu nó hơn mi. Tau ghét cay ghét đắng đám đàn ông con trai lừa đảo chơi bời rồi vứt bỏ con gái nhà người ta. Nhưng mà nghĩ lại, đàn bà mà không bị trúc trắc chuyện tình, e cũng nhạt nhẽo, vì suốt cuộc đời của họ không có gì để suy tư, chờ đợi và hy vọng".
Truyện ngắn của Tiến Đạt Tôi vẫn yêu em, tình yêu không bao giờ đến đích! |
|
 |
| |

|
|
Xin chào Khách IP: 38.107.179.244
 38.107.x.x
 38.107.x.x
 38.107.x.x
 38.107.x.x
 38.107.x.x
|